Bối cảnh lịch sử và văn hóa
“Vũ điệu có ý thức”, như chúng ta thấy ngày nay, bắt nguồn sâu xa từ một lịch sử lâu đời và đa dạng về chuyển động nghi lễ, sự hiện thân cộng đồng và biểu đạt tâm linh. Trải qua nhiều nền văn hóa và thế kỷ, vũ điệu đã đóng vai trò là một công cụ mạnh mẽ để chữa lành, kể chuyện và gắn kết nhóm. Phong trào vũ điệu có ý thức đương đại lấy cảm hứng từ những truyền thống tổ tiên này đồng thời tích hợp những hiểu biết hiện đại từ tâm lý học, thể chất học và nghệ thuật biểu đạt.
Nguồn gốc cổ xưa và nghi lễ
Từ các xã hội tiền sử đến các nền văn minh hiện đại, khiêu vũ được sử dụng để kết nối với thần linh, bày tỏ nỗi buồn hay niềm vui, và đoàn kết cộng đồng trong các nghi lễ chung. Các nhà nhân chủng học đã lưu ý rằng chuyển động nhịp nhàng và khiêu vũ tập thể là những hành vi gần như phổ biến của con người—đóng vai trò trung tâm trong các nghi lễ như nghi thức chuyển tiếp, chuyển mùa và chữa lành tâm linh.[1]
Ví dụ bao gồm các điệu nhảy nhập đồng của người San ở Nam Phi, các nghi lễ xoay tròn của các nhà thần bí Sufi, và các nghi lễ dựa trên trống trong các truyền thống Afro-Brazil và thổ dân châu Mỹ.[2] Những thực hành này thường nhằm mục đích tạo ra các trạng thái ý thức thay đổi để chữa lành tập thể, thấu hiểu tâm linh hoặc gắn kết xã hội.
Xem: Nguồn gốc cổ xưa và nghi lễ
Sự tiến hóa đến Vũ điệu Ý thức Hiện đại
Trong thế kỷ 20, khiêu vũ tái xuất hiện như một công cụ chữa lành thông qua các phương pháp trị liệu như Trị liệu bằng Khiêu vũ/Vận động (DMT), được tiên phong bởi những nhân vật như Marian Chace, Mary Whitehouse và Trudi Schoop. Những người thực hành này nhận ra rằng chuyển động có thể được sử dụng để tiếp cận cảm xúc, giải phóng chấn thương và hỗ trợ sự hòa nhập.[3]
Đến những năm 1970 và 1980, các hình thức khiêu vũ có ý thức phi lâm sàng cũng bắt đầu hình thành. Phương pháp 5 Nhịp của Gabrielle Roth và liệu pháp nghệ thuật dựa trên chuyển động của Anna Halprin đã đặt nền móng cho một phong trào hiện đại nhấn mạnh sự tự do, hiện diện và chuyển đổi. Trong những thập kỷ tiếp theo, các phương thức mới như, và xuất hiện, kết hợp nghi lễ, tâm lý học và biểu hiện sáng tạo vào những trải nghiệm khiêu vũ dễ tiếp cận.
Xem: Sự tiến hóa đến Vũ điệu có ý thức hiện đại
Góc nhìn đa văn hóa
Vũ điệu ý thức đương đại phản ánh một loạt các ảnh hưởng văn hóa đa dạng. Nhiều hình thức biểu diễn vay mượn từ phong trào cộng đồng người gốc Phi hải ngoại, nghi lễ bản địa, triết học phương Đông và các mô hình trị liệu phương Tây. Mặc dù sự tổng hợp này cho phép sự đổi mới và tính toàn diện, nhưng nó cũng đặt ra những câu hỏi xung quanh việc chiếm đoạt văn hóa và việc sử dụng tri thức tổ tiên một cách có đạo đức.
Các nhà điều phối và cộng đồng ngày càng kêu gọi các khuôn khổ tôn trọng văn hóa, tôn vinh nguồn gốc của các hoạt động múa và thừa nhận ý nghĩa tâm linh và lịch sử của chúng.[4] Bối cảnh múa toàn cầu ngày nay bao gồm các cuộc thảo luận về phi thực dân hóa, khả năng tiếp cận và bảo tồn trí tuệ dựa trên dòng truyền thừa cùng với sự sáng tạo nguồn mở.
Xem: Góc nhìn đa văn hóa
References
- ↑ Dunbar, R. (2014). How conversations around campfires came to be. Frontiers in Psychology, 5, 1135. https://doi.org/10.3389/fpsyg.2014.01135
- ↑ Aldridge, D. (1996). Music therapy research and practice in medicine: From out of the silence. Jessica Kingsley Publishers.
- ↑ Levy, F. J. (1988). Dance movement therapy: A healing art. American Alliance for Health, Physical Education, Recreation and Dance.
- ↑ Turino, T. (2008). Music as social life: The politics of participation. University of Chicago Press.